Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Chỉ là nhìn nhau- tạp nham bút

Nhìn anh đắm đuối, đôi mắt anh vẫn nồng nhiệt như thủa nào mới yêu- trái tim chợt rung lên tiếng gọi yêu thương và vòng tay đã ôm nhau nghẹt thở. Được mấy ngày nữa sẽ cãi nhau chí chóe đây?
Với anh - người đàn bà thích hợp phải có trái tim người mẹ mới giữ được chân anh. Buồn cười thật, tình già chỉ là thế cũng đã đủ đầy cung bậc xúc cảm.
Mấy ngày nay rất hỗn loạn tư tưởng bởi nỗi lo cơm áo gạo tiền. Cứ coi như bỏ đi những gì không phải của mình, AQ đi một cái đỡ tiếc. Cứ lao động miệt mài đi, sẽ lấy lại những gì đã mất- không cần phải suy tư, tính toán làm gì...Hôm nay chỉ là một kết quả nhỏ nhoi thôi cũng đủ làm mình phấn chấn thêm sức lực cày cuốc.
Mình thật sự rất chán cái xã hội ảo tưởng và tự sướng này- nhưng mình vẫn có một niềm tin sắt đá rằng người tốt vẫn còn nhiều, những kẻ ba hoa chích chòe làm nổi hay màu mè hay lừa dối chỉ là do số phận mình định rằng mình phải gặp những loại ấy trong căn nghiệp hiện tại. Bởi những người tử tế họ ít lu loa nên ta mới tìm được ít thôi. Tự nghĩ thế để tâm an mà an nhiên sống- và chắc chắn là thế-
Lâu lắm mới gõ phím vài dòng....
Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Gà xỉn - hay còn gọi là gà hấp rượu .

Chọn con gà mái tơ chừng 1.3 ký ( đã làm sạch bỏ lòng ra)- rửa sạch, trộn 1/2 muỗng vừa muối tinh , một muỗng trà nhỏ bột ngọt. sau đó chà xát lên con gà trong và ngoài- để chừng 20 phút.
Cải xanh đắng loại cây non (ít đắng) chừng hai bó kha khá, cắt rễ, rửa sạch để ráo.
Gừng mua chừng 3000 đồng , thái lát to, mỏng xếp xuống đáy nồi bằng đất hoặc gốm.
Cho vào nồi chừng 1/2 chén rượu gạo ( ngon nhất) nếu không có thì Nàng Hương hay Soju cũng chơi tuốt.
Đặt Úp con gà vào nồi cho thật gọn, đậy vung lại. Nấu lửa lớn trong 5 phút- sau đó giảm lửa riu riu chừng 1 cm cao của ngọn lửa nấu tiếp trong 25 phút. Sau đó xếp chèn rau cải vào nồi bên hông gà và lưng gà, đậy nắp, bật lửa lớn trong 5 phút.
Bưng ra và xực thôi, ăn không cũng ngon mà ăn với cơm cũng ngon. gà vừa chín mềm, đậm đà, thơm mùi cải, hơi nóng của rượu làm cho nó chín vào tới trong của xương. Nhớ đừng dùng dao chặt gì hết, hoặc xé tay , hoạc lịch sự chút thì lấy kéo cắt miếng bự bự, ăn nó là cắn ngập răng. Một con gà hấp vậy là ăn đủ chỉ ba người thôi, ăn khỏe thì chỉ hai.
Các bạn làm thử đi nhé, ngon vãi !
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

Dân Việt nam xấu xí.

Ngày hôm qua mình ra đường vì công việc đúng ngay giờ cao điểm lại mưa rất to nữa. Đường Cộng Hòa đông như nêm cối. Đương nhiên, ra đường thì phải theo đúng luật giao thông, mình đi theo dòng xe hơi - đúng một làn đường bên sát con lươn- hai làn còn lại là xe gắn máy, xe này nhích lên năm centimet- xe sau lập bập chèn lên 10 cm và móc càng vào nhau- cãi vã, lườm nguýt. Bỗng nhiên mình nghe đánh roạt một cái, cái kính xe bên trái của mình nó vênh lên giời vì một ông cũng đứng đứng tuổi lách xe gắn máy chạy vào mà không đủ chỗ vượt nên ông quạc vào xe mình, trầy một đường khá dài. Thôi thì đông quá, bỏ qua đi cho đỡ mệt.
Xe hơi vẫn nhẫn nại xếp hàng trên đường dù nó dài dằng dặc, nhưng trái lại, xe máy thì cứ có khe là nhủi vào vào lên, mặc xác tất cả. Mình đếm sơ sơ chỗ có thể đếm được ngay xe mình là 150 cái xe đang nêm vào nhau. Tính cách cào bằng và bầy đàn của những loại cấp thấp được thể hiện rất rõ trong cái văn hóa đi đường. Ông chịu kẹt, tui cũng kẹt, ông hít khói tui cũng hít. Và cuối cùng tất cả kết thành một khói bùi nhùi dày đặc - quánh lại ngay ngã tư. Công an chạy tới hụ còi và lấy xe ủi lấy lằn đường cho bớt thông tắc bởi những kẻ chui chạy ngược chiều. Nhìn thấy cũng bất nhẫn - nhưng không làm gì khác được, giống như muốn gọt sạch mớ tóc rối thì người ta hay ủi một đường lấy nền mà ủi tiếp. Đoàn người dãn bớt ra, bắt đầu đi được, công an vẫn phải quay cuồng để dắt lái...Chứng tỏ người Việt đáng bị khinh dẻ khi không hề có lòng tự giác và tự nguyện- lúc nào cũng phải muốn bị dắt đi theo định hướng cả, một đám đông với phương châm "tao không thoát thì mày đừng hòng thoát!" Thế đấy. Mới chỉ là một ngã tư đường thôi đã nhìn ra sự xấu xí đang phơi bày đầy dẫy.
Hôm nay đọc đến bài báo về người giúp việc nhà lại càng ngao ngán hơn. Cho dù thế giới tư bản có xấu xa đến mấy, con người vẫn tự biết mình ở vị trí nào mà cư xử có nhân văn, tự trọng. Ngay người giúp việc nhà mình, rất sợ họ tủi thân vì cái nghề không được coi trọng, mình cố đối xử tử tế, công bằng thì họ dối trá, cãi leo lẻo, ăn cắp và tinh tướng bởi họ cho rằng kẻ như mình không chịu nổi những công việc cực khổ mà phải dựa vào họ để nhàn thân - bởi thế, osin Việt nam hay làm giá, làm mình làm mẩy để đi đến mục đích cuối cùng là kiếm thêm ít tiền mà không phải mất công sức nhiều- đây là cái bản tính tham lam nhưng lười lao động vốn có sẵn.
Những người bạn mình sang Hàn về cũng nói về các cô dâu Việt, những người chăm chỉ, chân thành và trung thực thì hạnh phúc và kiếm khối tiền gửi về nhà- còn lại khỏang 10% thì hư hỏng, lười nhác và dối trá thì bất hạnh.
Những người Việt đi nước ngoài từ nhỏ biết bao người thành đạt- đi lên từ hai bàn tay trắng- bởi thật sự ra các thói xấu của người Việt trong con người họ đã bị gột rửa.
Còn người giàu ở VN thì mình không đụng đến- cái loại tư bản đỏ - chúng nó ăn cắp, tham nhũng, lừa đảo, lợi dụng quyền lực thì cái loại ấy là loại cặn bã rồi. Không tính.
Đêm qua mình thức tới ba giờ để coi cái bộ phim nói về người cha bị thiểu năng trí tuệ nhưng vì tình yêu với đứa con mà đã cố hết sức trong giới hạn hiểu của họ để làm rung động cả chánh án lẫn bồi thẩm đoàn mà giành lại được đứa con. Tư bản- nhồi nhét xấu xa- thế sao nó đầy nhân bản- nhân văn trong từng con người như thế?
Vì nó mà mình phải viết những dòng suy tư này- ngẫm ra đắng chát-!
Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

Củ sâm yêu!!!!!!!!!!

Hai mươi năm đủ minh chứng cho tình yêu của em và anh bền chặt- cho dù có bão tố, khó khăn chất chồng nhưng bàn tay em và anh luôn nắm chặt lấy nhau đạp lên chông gai để sống còn! Cho dù em và anh không có đứa con nối kết - nhưng tình vẫn nồng nàn như lúc mới yêu nhau.
 Anh nói với em " em ơi bên Hàn này không có em, nó không phải nhà của anh, anh buồn quá, nhớ em quá..." Em hạnh phúc vì anh cần có em- em cũng thế, ở bên này em thấy mình bơ vơ chi lạ, em nhớ anh đến phát điên khùng, cứ ôm cái áo ba lỗ của anh mỗi đêm mà hít hà hơi quen thuộc.
Những đứa con của riêng anh và riêng em chúng ta đã chung vai lo tròn cho bọn nó , chúng đã trưởng thành và tự lập- chúng mình đã già rồi. Còn hai đứa mình chăm lẫn nhau. Anh cứ than thở "Thương em , tội nghiệp em một mình"..cái tiếng Việt ngọng nghịu của anh tiếp cho em sức mạnh để đi tiếp con đường đầy khó khăn trước mắt, anh đừng lo, Trời không đẩy chúng mình vào đường cùng đâu, có khó khăn mấy chúng mình cũng vẫn sẽ nắm tay nhau vượt qua để sống. Anh đừng nản chí, đừng thất vọng, quãng đời đã qua của chúng ta đã có những lúc khó khăn hơn thế này nhiều mà mình còn vượt qu
a được cơ mà...anh nghe em đi, anh đừng thất vọng, đừng trầm cảm...Có tình yêu, chúng ta sẽ vượt được dốc anh ạ!
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

PHÓNG SỰ NẰM VIỆN CỦA BỐ TÔI- CỤ LINH GIA

Trốn chui trốn nhủi gần hết đời người, tới năm 80 tuổi thì bị tóm đầu vào viện. Nói như thế có nghĩa là cả đời tôi, bây giờ tôi mới biết mùi bệnh viện (Không kể cái lần mẹ tôi sinh tôi),
Cái bệnh viện đã tóm được tôi là bệnh viện Hữu Nghị, bệnh viện dành cho nam giới có mức lương chuyên viên 2 trở lên và nữ giới là chuyên viên 1 trở lên. Ngày trước bệnh viện này có cái tên dài hơn là bệnh viện Hữu nghị Việt Xô. Nó nguyên là bệnh xá 303 thành lập năm 1950 ở Việt Bắc để chăm lo sức khỏe cho cán bộ, nhân viên cơ quan Đảng và Chính phủ trong thời gian kháng chiến. Hòa bình lập lại
Bệnh xá 303 được chuyển về bệnh viện 108 (Đồn Thủy) (Bệnh viện này được Pháp thành lập năm 1891, dành cho các bệnh nhân là hạ sĩ quan và binh sĩ quân đội Pháp (Pavillons des Sous-Officiers et Soldats), bệnh viện mang tên người ký quyết định thành lập là Toàn quyền Jean Marie de Lanessan (Hôpital de Lanessan}.
Bệnh xá 303 năm 1955 được mở rộng thành bệnh viện. Năm 1958 bệnh viện 303 hợp nhất với bệnh viện Hồng thập tự Liên Xô và lấy tên là Bệnh viện Hữu Nghị Việt Xô, tọa lạc trên phần đất của bệnh viện 108 cắt ra, nhiệm vụ nó vẫn như cũ, nhưng đối tượng của nó là những "hạt giống đỏ" thì đã dần xa lánh nó vì nó không được tín nhiệm bằng người anh em của nó là Bệnh viện Quân Dội 108.

Cách đây 86 năm, vào năm 1925, bố tôi bị sốt rét nặng đã phải đưa từ Hà Giang về nhà thương Đồn Thủy điều trị, vào năm nay 2011 con của cụ đã theo gót cụ vào đây (Bệnh viện Hữu Nghị thực ra đã ra đời trên mảnh đất "nhượng địa" của  bệnh viện 108 tức Nhà thương Đồn Thủy xưa kia).

Cảm nhận ban đầu
Tôi vốn có thiên kiến xấu với bệnh viện và đã từng nói với mọi người: "Ở trên đời có hai nơi không nên bén mảng tới, dù có được mời chào nhiệt tình đến mấy, đó là trại giam và bệnh viện", vì đến những nơi đó thường phải giao tiếp với một thứ ngôn ngữ khó chấp nhận, hai ông Công An và Bác Sĩ thường có lối nói trống không, xách mé và chỏng lỏn "hạ mục vô nhân". Công An chắc được học thư ngôn ngữ mang tính trấn áp, còn bác sĩ thì không biết vì sao cũng áp dụng lối giao tiếp "hỏi cung" thiếu lịch sư, thậm chí thiếu lễ phép với những người già cả như vậy?
Lần này vào viện tôi đã thấy một thứ ngôn ngữ mang tình người ở các bác sĩ, duy Y tá thì còn có vẻ "hách" hơn bác sĩ (một số thôi). Thôi thế cũng được, không đến nỗi nào.
Nhận bộ đồng phục bệnh nhân, tôi gọi điện báo với người thân : "Đã vào "Trại" Thần Kinh, Nhà số 6, "Xà Lim" só 211!". Tuy cùng chung một phòng, nhưng tôi coi 2 ông bạn như hai ông hàng xóm, vì không họ hàng, không quan hệ thì đích thị là hàng xóm láng giềng chứ còn gì nữa?
3 người thì mỗi người một bệnh, cách điều trị cũng khác nhau, người uống thuốc, người tiêm, tôi thì truyền dịch tĩnh mạch. Mỗi lần truyền cũng phải bất động từ 4 tiếng đến 6 tiếng đồng hồ, nằm thẳng cẳng trên giường, mặc cho khách quan diễn biến. Rủi cho tôi gặp phải hai ông láng giềng "xấu bụng", các ông xả chất thải nhoe nhoét ra giường, người không có trách nhiệm đều lánh hết ra ngoài, vì không muốn bị nhốt chung trong hố xí, riêng tôi vẫn phải bất động chịu trận với bầu không khí nồng nặc. Thứ hương đó có ám vào tôi cũng không sao, chỉ lo cho gói bánh mì đang để trên mặt tủ chịu tai nạn không khác gì bị "ỉa" thẳng vào chạn. Nằm đó mà đầu óc liên tưởng đến khẩu hiệu  "…láng giềng tốt…" Ôi!
Phòng tôi nằm ở cuối dẫy, sát với "Nhà lạnh" của Nhà tang lễ Trung ương Quân đội. Người trong phòng đều kêu nóng, tôi giải thích, các vị thử quan sát cái tủ lạnh, muốn làm lạnh bên trong nó thường thải cái nóng ra ngoài. Cái "hãng kem" 5 Trần Thánh Tôn cũng thế! Không biết lời nói đùa đó có làm các vong bên đó phật ý hay không mà tôi đã bị quật ngã, một cái ngã như trời giáng, đổ xập xuống mà hai tay không đỡ được, đầu và mặt đập thẳng xuống sàn, vang lên một tiếng bốp giữa đêm khuya, như ai đó ném một cái mõ to xuống đất.

Lan man suy nghĩ
Trong thời gian điều trị, tôi được truyền 12 bịch muối đẳng trương, mỗi bịch nửa lít, vị chi 6 lít nước theo đường tĩnh mạch hòa vào máu của tôi, không biết phủ tạng điều hòa ra sao, nhưng tôi cứ cho rằng nó đã làm loãng các thư trong người tôi từ thể xác đến tư duy, nên nhiều ý nghĩ lạ lùng bỗng nẩy nòi trong tôi không hạn chế.

Ý nghĩ thứ nhất là việc tổ chức tang lễ. Tôi phản đối việc có người đọc điếu văn cho mình, vì thế mình phải thay thế vào thứ nghi thức đó bằng một cái gì đấy? Đêm nằm tôi chế ra một thứ "Lời gửi lại", đại loại như dưới đây:
"Các bạn thân mến! Lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng các bạn cho phép tôi phá cách một thứ lệ quen, đó là đọc điếu văn, vì các bạn đọc thì các bạn nghe, chứ cái xác tôi còn cảm nghĩ gì nữa? Cũng đừng bắt tôi phải nghe "Đêm khuya âm u ai khóc than trên mái nhà (trong gió đàn)…" hoặc "Mờ trong bóng chiều, một đoàn quân thấp thoáng…" mà hãy cho tôi nghe lại hai bài hát của Đặng Thế Phong là Con Thuyền Không Bến và Vạn Cổ Sầu (Giọt Mưa Thu) Hai bài đã theo những bước đường "kháng chiến" của tôi.
Năm 1946 trong bộ đại y nhuộm nâu, chiếc mũ phớt xanh ve chai (vert bouteille) trên đầu và đôi dầy bát két dưới chân, trong túi là bao thuốc lá Phi Líp Mo Rít, tôi đã làm cuộc đổi đời. Nếu cuộc đời như một dãy núi thì tôi đã đi gần hết dãy, nhưng toàn đi ở lưng chừng núi, chưa lên được bất kỳ một đỉnh cao nào, nhưng với những đỉnh cao mà tôi đã lập ra được thì nói một cách khiêm tốn: không ít đỉnh mà người khác có theo cũng khó. Nhưng tựu trung đó cũng chỉ là những điều nhạt nhẽo, hết sức vô vị..
Giờ đây tôi cảm thấy mình như một anh "kép già" hết vai diễn đã đến lúc phải rời xa sân khấu. Ao ước cuối cùng là trên tấm bia mộ ghi cho tôi dòng chữ: "Một diễn viên đã hết vai diễn…" là đủ ý nghĩa, không mong muốn gì hơn,
Tôi ra đi là được về với cõi thần tiên, nơi trước đó tất cả chúng ta đều sống chung vui vẻ, do phạm tội mà phải đầy xuống trần ai. Những kẻ chết non là vì tội nó nhẹ nó được thoát xác sớm, còn những đứa già là đứa tội nặng, phải đầy ải nhiều hơn. Chúc các bạn ở lại với những tội đồ mà mình chưa trả hết sớm được như tôi." Dù đa quậy phá thế nào thì tôi cũng nguyện với các bạn sẽ là một "con ma ngoan", hãy tin như thế."
 Tôi lấy bài cụ post lên đây đọc cho đỡ buồn- cụ Linh Gia là bố nuôi của tôi- cụ làm ngạch quay phim quân đội.
Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Khoe phát chơi!


Khoe tí chơi nhaaaaa- mình cặm cụi và kiếm được chuỗi ngọc " Ngọc dưới mồ" tên nó thế, coi đẹp hông? Xâu dây cước- chốt inox- chắc phải đem đi nhờ người ta xâu lại và thay chốt bạc- cái tật mê đá không bỏ nổi, cứ phải cắc ca cắc củm để dành từng đồng mà sưu tầm- chỗ thằng nhỏ quen, nó đi Myanmar mua về đấy...nó cũng mở tiệm bán đồ ngọc Myanmar ở Nguyễn đình Chiểu- nó cũng cắc củm giúng tui ...nhưng nó giàu nên mở tiệm...híc híc....
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Yêu là chi?

Đôi dép anh bơ vơ nơi ngưỡng cửa
Lòng em chùng xuống nỗi cô đơn chơi vơi
Nhìn mưa sàn ướt, em đi dò dẫm
Thiếu cánh tay anh dắt em  kẻo trơn...
Yêu là chi thế chồng ơi, anh yêu quý...
Bữa cơm dọn ra chỉ một chén một thìa..
Và nghèn nghẹn miếng cơm không muốn nuốt
Em nhớ anh, em nhớ quá anh ơi....
Mau về đi anh, áo anh đã bạc mùi
Từng đêm ngủ em gối đầu hít lấy
Mùi thân thương đã hai chục thu qua...
Em nhớ quá, tiếng tivi ồn ã
Để đêm nào em hết hét lại la
"Ôi ông điếc, cái đồ tai đặc...!"
Và tiếng làu nhàu " bà khó quá chài ui!"
Em nhớ anh- ngồi nhìn tường vô định
Nghe Tũn con híc híc tìm anh....
Mau về đi anh ơi
Em hứa
Không bắt nạt anh, không bắt quét nhà...
Chỉ một chút giúp em sấy cún....
Nhé anh!
Em nhớ anh.....


Đọc tiếp ...