Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

Nói chuyện chó còn đỡ chán hơn thời sự nước nhà.

Hôm qua mình đem hết bầy cún mình đi chích ngừa năm- năm nào cũng phải để dành một khoản tiền hơn triệu chút  vào tháng 8 để đi chích ngừa cho cả bọn. Năm nay mất Sunna, Jlo, Đồng. Cầm lũ sổ chích của bọn nhỏ mà thấy ngậm ngùi vì mất đi ba đứa.
Bỏ hết lên xe Musso, chúng nó y như bầy bọ chao, ồn ào như cái chợ, cãi nhau, gầm ghè, sủa bắng nhắng chơi. Nhìn khắp lượt thấy thú vị và yêu thương ngập tràn. Những cặp mắt tròn xoe, nâu thăm thẳm, thỉnh thoảng giận lên chớp ánh xanh lè, mỗi con mỗi tánh. Chả hiểu sao mà mình chỉ cần nhìn mắt, nhìn hành động của bọn nó là mình hiểu ngay chúng muốn gì- làm cảnh sát dẹp loạn lũ tí nhau.
Tới cổng Petcare, họ ra đón, nhiều người cười vui vẻ, mỗi người ôm một hay hai đứa cún nhà mình nâng niu dịu nhẹ- chỉ hành động nhẹ nhàng đó thôi, mình đã cảm nhận được tính cách những bác sĩ thú y ấy yêu thú vật đến mức nào và mình hài lòng.
Đem vào một phòng riêng, chia ra đếm...mười đứa tổng cộng. Mấy em bác sĩ cứ suýt xoa chó của chị đẹp quá, thơm quá. Hai con bé sinh viên thực tập người Pháp và Mỹ chúng ra ôm từng đứa, hôn hít, thè lưỡi liếm với cún. Tất cả họ BS và hai cô bé SV ngoại quốc kia không có cái tính phân biệt theo kiểu dân ta " cưng gì cưng, mày cũng chỉ là chó"....họ coi lũ nhỏ như là người thân- người bạn. Họ gọi hỏi " em này tên gì chị? Bé này là bé nào.." họ không dùng từ " con chó"....Tất cả hồ sơ lưu chữa bệnh của lũ nhỏ đã được bày trên bàn để xem từng đứa đã từng ra sao, dị ứng cái gì để phòng ngừa khi chích nó bị dị ứng.
Bé Ti và bé Ri được đưa sang một góc vì hồ sơ ghi hai bé này có cơ địa mẫn cảm, dị ứng.
Cậu Thương bác sĩ, to như con voi, khám sơ bộ phổi, bụng, mũi mấy đứa bé...trông to oành thế mà cậu ấy thao tác nhẹ nhàng như nâng trứng, mấy con cún nín khe, ngoan ngoãn cho khám. Mấy cô bé kia thì bắt đầu đo nhiệt độ, mấy đứa nhỏ hơi bị căng thẳng vì bị nhét nhiệt kế là đít. Bác sĩ Hoa, người chủ chốt của Petcare, rất giỏi, nhìn xinh xắn nho nhỏ kiểm tra chung và quyết định loại vaccine nào cho lũ bé con. Trong vòng 30 phút- khám xong, thuốc chuẩn bị xong, bắt đầu chích...mình thấy lo lo, sợ tụi nó đau, ấy thế mà họ chích ba, bốn đứa rồi mà mình cũng không hay vì chả đứa bé nào kêu cả. Đứa chích xong chuyển qua cho y tá mát xa vết chích và cắt móng tay, móng chân. Êm ru bà rù- chả bù cho mình ở nhà mỗi lần cắt móng cho bọn nhỏ là chúng nó với mình la hét um xùm như chợ vỡ, đứa trốn, đứa giãy, đứa gào thét um trời. Híc.
Mình thấy rất cảm kích, bèn đi mua cà phê sữa chiêu đãi hết mọi người. Mình đi mua, họ tranh thủ cắt lông làm đẹp cho cu Teddy quậy của mình.
Hơn một tiếng đồng hồ xong xuôi hết, mình hỏi tính tiền, tờ bill in ra chỉ có mỗi tiền thuốc vaccine tổng cộng triệu tư. Chả bù cho mấy phòng mạch trước đây, mỗi lần đi chích thế là hết hơn ba triệu bạc. Mà chó bệnh dai dẳng không hết....
Họ bảo mình là khách thân thuộc- không tính tiền khám, cắt móng, cắt lông, rửa tai, xử lý hậu môn cho cún ( Chả là cái lũ chihuahua hay bị táo bón, hay viêm tuyến hậu môn nên thông thường cứ 2 tháng phải xử lý 1 lần) . Híc tiết kiệm cả mấy trăm ngàn chứ ít gì...mà công họ bỏ ra cho mình cũng quá trời. Riêng cái thái độ ân cần, chu đáo ấy thì bao nhiêu tiền cũng chả mua được. Giá mà bác sĩ người cũng tử tế như mấy bác sĩ thú y này thì chắc ít người bệnh chết vì tắc trách của bác sĩ. Mình gắn bó với cái bệnh viện Petcare này tới nay cũng gần 4 năm rồi.

Mình có bảo với Ngọc- chủ của BV Petcare là tuần sau mình sẽ làm xôi khúc với bánh ít trần đem lên biếu họ. Thật ra tình cảm con người là quan trọng chứ tiền bạc bao nhiêu để mua nổi chữ tình????
Đọc tiếp ...

Nói chuyện chó còn đỡ chán hơn thời sự nước nhà.

Hôm qua mình đem hết bầy cún mình đi chích ngừa năm- năm nào cũng phải để dành một khoản tiền hơn triệu chút  vào tháng 8 để đi chích ngừa cho cả bọn. Năm nay mất Sunna, Jlo, Đồng. Cầm lũ sổ chích của bọn nhỏ mà thấy ngậm ngùi vì mất đi ba đứa.
Bỏ hết lên xe Musso, chúng nó y như bầy bọ chao, ồn ào như cái chợ, cãi nhau, gầm ghè, sủa bắng nhắng chơi. Nhìn khắp lượt thấy thú vị và yêu thương ngập tràn. Những cặp mắt tròn xoe, nâu thăm thẳm, thỉnh thoảng giận lên chớp ánh xanh lè, mỗi con mỗi tánh. Chả hiểu sao mà mình chỉ cần nhìn mắt, nhìn hành động của bọn nó là mình hiểu ngay chúng muốn gì- làm cảnh sát dẹp loạn lũ tí nhau.
Tới cổng Petcare, họ ra đón, nhiều người cười vui vẻ, mỗi người ôm một hay hai đứa cún nhà mình nâng niu dịu nhẹ- chỉ hành động nhẹ nhàng đó thôi, mình đã cảm nhận được tính cách những bác sĩ thú y ấy yêu thú vật đến mức nào và mình hài lòng.
Đem vào một phòng riêng, chia ra đếm...mười đứa tổng cộng. Mấy em bác sĩ cứ suýt xoa chó của chị đẹp quá, thơm quá. Hai con bé sinh viên thực tập người Pháp và Mỹ chúng ra ôm từng đứa, hôn hít, thè lưỡi liếm với cún. Tất cả họ BS và hai cô bé SV ngoại quốc kia không có cái tính phân biệt theo kiểu dân ta " cưng gì cưng, mày cũng chỉ là chó"....họ coi lũ nhỏ như là người thân- người bạn. Họ gọi hỏi " em này tên gì chị? Bé này là bé nào.." họ không dùng từ " con chó"....Tất cả hồ sơ lưu chữa bệnh của lũ nhỏ đã được bày trên bàn để xem từng đứa đã từng ra sao, dị ứng cái gì để phòng ngừa khi chích nó bị dị ứng.
Bé Ti và bé Ri được đưa sang một góc vì hồ sơ ghi hai bé này có cơ địa mẫn cảm, dị ứng.
Cậu Thương bác sĩ, to như con voi, khám sơ bộ phổi, bụng, mũi mấy đứa bé...trông to oành thế mà cậu ấy thao tác nhẹ nhàng như nâng trứng, mấy con cún nín khe, ngoan ngoãn cho khám. Mấy cô bé kia thì bắt đầu đo nhiệt độ, mấy đứa nhỏ hơi bị căng thẳng vì bị nhét nhiệt kế là đít. Bác sĩ Hoa, người chủ chốt của Petcare, rất giỏi, nhìn xinh xắn nho nhỏ kiểm tra chung và quyết định loại vaccine nào cho lũ bé con. Trong vòng 30 phút- khám xong, thuốc chuẩn bị xong, bắt đầu chích...mình thấy lo lo, sợ tụi nó đau, ấy thế mà họ chích ba, bốn đứa rồi mà mình cũng không hay vì chả đứa bé nào kêu cả. Đứa chích xong chuyển qua cho y tá mát xa vết chích và cắt móng tay, móng chân. Êm ru bà rù- chả bù cho mình ở nhà mỗi lần cắt móng cho bọn nhỏ là chúng nó với mình la hét um xùm như chợ vỡ, đứa trốn, đứa giãy, đứa gào thét um trời. Híc.
Mình thấy rất cảm kích, bèn đi mua cà phê sữa chiêu đãi hết mọi người. Mình đi mua, họ tranh thủ cắt lông làm đẹp cho cu Teddy quậy của mình.
Hơn một tiếng đồng hồ xong xuôi hết, mình hỏi tính tiền, tờ bill in ra chỉ có mỗi tiền thuốc vaccine tổng cộng triệu tư. Chả bù cho mấy phòng mạch trước đây, mỗi lần đi chích thế là hết hơn ba triệu bạc. Mà chó bệnh dai dẳng không hết....
Họ bảo mình là khách thân thuộc- không tính tiền khám, cắt móng, cắt lông, rửa tai, xử lý hậu môn cho cún ( Chả là cái lũ chihuahua hay bị táo bón, hay viêm tuyến hậu môn nên thông thường cứ 2 tháng phải xử lý 1 lần) . Híc tiết kiệm cả mấy trăm ngàn chứ ít gì...mà công họ bỏ ra cho mình cũng quá trời. Riêng cái thái độ ân cần, chu đáo ấy thì bao nhiêu tiền cũng chả mua được. Giá mà bác sĩ người cũng tử tế như mấy bác sĩ thú y này thì chắc ít người bệnh chết vì tắc trách của bác sĩ. Mình gắn bó với cái bệnh viện Petcare này tới nay cũng gần 4 năm rồi.

Mình có bảo với Ngọc- chủ của BV Petcare là tuần sau mình sẽ làm xôi khúc với bánh ít trần đem lên biếu họ. Thật ra tình cảm con người là quan trọng chứ tiền bạc bao nhiêu để mua nổi chữ tình????
Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

CHÁN CHƯỜNG....

Lang thang trên nẻo hoang đường vắng
Gánh dại khôn ta quẳng lại sau lưng
Tình hờ hững đón mặt trời đi ngủ
Lòng vu vơ ta quên lãng nhân gian....

Đọc tiếp ...

CHÁN CHƯỜNG....

Lang thang trên nẻo hoang đường vắng
Gánh dại khôn ta quẳng lại sau lưng
Tình hờ hững đón mặt trời đi ngủ
Lòng vu vơ ta quên lãng nhân gian....

Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010

Lôi lại chuyện anh Hàn tâm thần năm 2008/Jul/26 Đọc xong entry này, mời qua xem ảnh em bé con, cháu của gia đình này nha các bạn)

Entry for July 26, 2008 Đêm trắng!Jul 26, '08 4:07 AM
for everyone

Nam Ha appears to be offline and will receive your messages after signing in. You can also send a message to Nam Ha's mobile device.

Send an SMS Message (Ctrl+T)

Nam Ha: Hương online đấy à?

ho lanhuong: Bố

Nam Ha: Sao khuya thế?

ho lanhuong: Con đang chờ để đón một ông Hàn quốc lạc vợ

ho lanhuong: Công an PA18 gọi điện nhờ con giúp

Nam Ha: Bố thấy con mệt mỏi quá.

ho lanhuong: Con vợ người Việt

ho lanhuong: Vứt con cho nó rồi lạc mất nhau

ho lanhuong: Nó không có đồng xu dính túi

ho lanhuong: Tụi CA lụm nó ngoài công viên mưa ướt nhẹp

Nam Ha: Con đợi ở đâu?

ho lanhuong: đưa về đồn

ho lanhuong: Ở nhà ạ

ho lanhuong: Đêm nay nó ở đây

Nam Ha: Nó du lịch hay công chuyện?

ho lanhuong: Bi giờ CA đang đưa về đây

ho lanhuong: Nó về thăm quê vợ với nhau

ho lanhuong: Con 4 tuổi rét run

Nam Ha: Bố hiểu rồi.

ho lanhuong: Cả hai bố con đều không biết tiếng Việt

ho lanhuong: Không đồng xu dính túi

Nam Ha: Chết dễ không.

ho lanhuong: bây giờ con đón nó về ở tạm một đêm

Nam Ha: giải pháp tiếp?

ho lanhuong: Mai đưa lên hiệp hội Hàn kiều đi tìm vợ

ho lanhuong: hahahaha

ho lanhuong: Nghĩ tội nghịp

Nam Ha: Chắc phải cho nó ăn ngay.

ho lanhuong: Công an đang chở về đây

ho lanhuong: Con chuẩn bị cơm với trứng, mì Hàn quốc

ho lanhuong: và kim chi

Nam Ha: Con gửi cho bố mẩu chuyện ông Hồ không ngủ à?

ho lanhuong: Vâng

Nam Ha: Chun có nhà không?

ho lanhuong: Đám mạng nó gửi con gửi típ

ho lanhuong: Dạ có ạ

Nam Ha: Con vợ nó lạc hay chuồn?

ho lanhuong: không bít nữa bố ạ

Nam Ha: Bố đi thăm anh em về, bây giờ còn ngồi suy nghĩ.

ho lanhuong: Ông Chun nổi nóng bẩu mặc kệ nó

ho lanhuong: con bẩu hổng được

Nam Ha: i, thế sao được.

ho lanhuong: xa quê lạ nước giúp được gì nhau thì giúp

ho lanhuong: Tại nó ngu lắm bố ạ

ho lanhuong: Hỏi vợ ở đâu

ho lanhuong: nó bảo vợ nó ở HCM

Nam Ha: Trước mắt cho nó no nê ấm áp, một giấc ngù đỡ nhớ vợ.

ho lanhuong: quận nào nó bảo quận HCM

ho lanhuong: hahahaha

ho lanhuong: Cái chính là con nghe đứa bé rát và đói

ho lanhuong: nó không ăn được đồ VN

Nam Ha: Rơi vào tay con, bố con nó phê rồi.

ho lanhuong: CA mua bánh mì và cơm nhưng hai cha con nó ngồi dòm rồi lắc đầu

ho lanhuong: ăn không được

ho lanhuong: Tụi CA bó tay

ho lanhuong: Gọi lãnh sự thì không ai trực

ho lanhuong: cuối cùng nó bảo gọi bà Hương là chắc ăn

Nam Ha: A há, con là bà Tổng lãnh sự rùi.

ho lanhuong: Rồi nó gọi con

ho lanhuong: hahaha

Nam Ha: May nó chưa nhốt cổ bà nó lại...

ho lanhuong: Bà Phó chủ tịch Hàn kiều

ho lanhuong: hahahaha

ho lanhuong: Mắc cười quá bố ơi

Nam Ha: Cười đã đi.

Nam Ha: CA Quận nào đưa đén.

Nam Ha: Chắc nó đã đến? Con lo cho nó đi.

BUZZ!!!

ho lanhuong: Quận một bố ạ

Nam Ha: Bố đây!

ho lanhuong: Chưa đến

Nam Ha: Đến chưa?

ho lanhuong: từ đó lên đây cả tiếng ấy chứ

Nam Ha: Khéo không tìm được nhà?

ho lanhuong: Con vừa soạn quần áo

ho lanhuong: Có , con chỉ kỹ nhà rồi

Nam Ha: Lấy đâu trang phục trẻ con?

ho lanhuong: Cho bố thằng bé

ho lanhuong: nhưng thằng bé thì không có quần áo

Nam Ha: Bố nó thì dễ

ho lanhuong: Con Phương nó ngủ mất tiêu rồi mới khổ

ho lanhuong: Soạn hấp cơm nóng lên

ho lanhuong: Cá hộp Hàn quốc để sẵn

ho lanhuong: Mì gói Hàn quốc cũng để sẵn

Nam Ha: Cho ly rượu nữa chứ? Nó thế nào, chứ bố là phải có tí.

BUZZ!!!

ho lanhuong: Bố ơi

Nam Ha: Bố đây

ho lanhuong: Thằng này nó bị tâm thần bố ơi

ho lanhuong: Nó 48 tuổi

Nam Ha: Chết thật.

ho lanhuong: Con vợ nó sinh năm 86

ho lanhuong: Ở Bình thuận

ho lanhuong: Mà không hề có địa chỉ

Nam Ha: Sao con biết?

ho lanhuong: con đó nó chạy làng

ho lanhuong: Đọc trong tờ khai nhập cảnh

Nam Ha: Khốn nạn thật.

Nam Ha: Nó tâm thần hay bị chấn động?

ho lanhuong: Nó bị tâm thần hoang tưởng

ho lanhuong: Nó bảo nó phải chạy trốn

ho lanhuong: vì làng nó đòi giết nó

ho lanhuong: Nó kỳ lắm

ho lanhuong: Bố chờ con t1i

Nam Ha: Ngày mai con mài dao, bảo đảm thàng chả ù té ngay>

ho lanhuong: Nó lăn quay ra ngủ

Nam Ha: Con nó thế nào?

ho lanhuong: nó bỏ con bé con ba tuổi đang khóc ngằn ngặt

ho lanhuong: Con mới đút cho con bé ăn được mấy muỗng cơm

ho lanhuong: Uống được tí sữa

Nam Ha: Cẩn thận lớ xớ chó đợp thằng cha thì oan gia.

ho lanhuong: Con nhốt hết chó òi

ho lanhuong: Con bé xinh lắm

ho lanhuong: mà không nói được tiếng Hàn

Nam Ha: Khổ quá.

Nam Ha: Thế nó nói tiếng Anh à?

ho lanhuong: Không nói được tiếng gì cả

ho lanhuong: Con nói tiếng Việt, con bé không hiểu

Nam Ha: Nghe được không?

ho lanhuong: Ông Chun nói tiếng Hàn nó cũng không hiểu

ho lanhuong: Còn thằng cha thì rõ ràng là tâm thần phân liệt

ho lanhuong: Con bé đang khóc gọi mẹ

ho lanhuong: khổ quá đi

ho lanhuong: nghe xót cả bụng

Nam Ha: Con hết đêm rồi.

ho lanhuong: Con mẹ khốn nạn

ho lanhuong: Vâng thì định trước là đêm nay thức trắmg mà

Nam Ha: Còn miếng gì cho bố miếng đói òi.

ho lanhuong: Sau khi CA đưa nó lên đây là con xác định ngay

ho lanhuong: Có cá Hộp mì gói

ho lanhuong: Kim chi nè bố

ho lanhuong: Con chiếu webcam cho bố ăn dòm nhá

ho lanhuong: hahahaha

Nam Ha: Chiếu lên, nước miếng tuôn thành vòi.

Nam Ha: Mai, chờ bình phẩm của mẹ con. Ha ha!

ho lanhuong: hahaha

ho lanhuong: điên ùi bố ui

Nam Ha: Con bé đỡ chưa?

Nam Ha: Có khi phải dùng đến Xéduxel

ho lanhuong: Con bé ngủ rồi

ho lanhuong: Nó sốt

ho lanhuong: Chúng nó lạc nhau bố ạ

Nam Ha: Ngâm nước, viêm họng, viêm phổi, dễ lắm.

ho lanhuong: Con kiểm tra hộ chiuế òi

ho lanhuong: Con bé này đem con về VN ba lần rồi

ho lanhuong: Và thằng này cũng sang đây được hai lần

ho lanhuong: Nó dầm nước con bé suốt chiều nay

ho lanhuong: bi h phải chờ sáng con mới sang xin quần áo thằng Bin cho nó mặc

ho lanhuong: Con lau láy cho nó sạch sẽ òi

ho lanhuong: Tội nghiệp

ho lanhuong: con bé sinh cuối năm 20005

Nam Ha: Ối!

ho lanhuong: Còn mẹ nó nhỏ hơn thằng Cường

ho lanhuong: Tí nữa chờ nó ngủ say con vào đặt thuốc hậu môn giảm sốt cho con bé

ho lanhuong: Nó sốt mặt đỏ gay

ho lanhuong: Tội quá bố ơi

ho lanhuong: Làm sao tìm ra con mẹ nó bây giờ trời

Nam Ha: Việc đó thì trả lại cho CA

Nam Ha: Đủ cả 2 hhộ chiếu chứ?

ho lanhuong: Tụi CA nó ngán nó tuồn qua cho con

ho lanhuong: Cả hai bố ạ

ho lanhuong: Mai ra phi trường kiểm tra sổ nhập khẩu

Nam Ha: Trước tiên là giúp 2 bố con thằng này, còn việc hính vẫn là do CA phải làm.

ho lanhuong: Vâng

ho lanhuong: Nó cứ thấy công an hỏi là nó bỏ chạy

ho lanhuong: té trầy trụa hết bố ơi

ho lanhuong: Thằng cha ấy

ho lanhuong: Nó sinh năm 61

Nam Ha: Đúng là sa cơ lỡ bước, hết nói hay.

ho lanhuong: Trời ơi không thể hiểu nổi

ho lanhuong: Con nhận nó đúng hay sai bố?

ho lanhuong: Chun cằn nhằn con

ho lanhuong: Lúc nào cũng bao đồng làm ổng mất ngủ

Nam Ha: Nó cằn nhằn phần thương con vất vả. Nhưng thôi, có phải ngày nào, tháng nào, năm nào cũng vậy đâu?

ho lanhuong: Con suy nghĩ nếu con xa quê hương mà thế thì sao

Nam Ha: Con đúng rồi.

ho lanhuong: Chỉ thế thôi con nghĩ con làm đúng với lương tâm mình

Nam Ha: Con vào cái LG Blog, bố có phóng sự về chuyến đi hôm nay.

ho lanhuong: Bố hôm nay ngủ muộn chát với con nhá

ho lanhuong: Vậy hả

ho lanhuong: Mai bố ngủ bù

ho lanhuong: Đêm nay bố không ngủ

Nam Ha: Lần đầu tiên đấy con ạ. Con là cái giống hay ngủ sớm. Bố ngược lại.

ho lanhuong: Vì rượu uống chưa đủ

Nam Ha: Bố vừa uống nước chanh

ho lanhuong: Giá rượu tăng rào rào

ho lanhuong: Bố ôm quả đu đủ

ho lanhuong: Ngồi than thử u ủ

Nam Ha: Lại thơ con nhái rồi.

ho lanhuong: hahahaha

ho lanhuong: Phá bố hết bùn ngủ

ho lanhuong: Con làm thơ đu đủ

ho lanhuong: ngày mai bố ngủ bù

ho lanhuong: hahahaha

ho lanhuong: Thấy và bùn bố ạ

ho lanhuong: ảnh thê lương quá

ho lanhuong: vì ai?

ho lanhuong: Dân tộc hay Đảng

Nam Ha: Cái đáng buồn là cứ tưởng vì dân tộc.

Nam Ha: Bố làm lại cái theme, đồng bóng không?

ho lanhuong: Có

ho lanhuong: Bố cái thằng đó nó ngáy ầm ầm

ho lanhuong: Con bé con bớt sốt

Nam Ha: Hoan hô

ho lanhuong: Ôi tội nghiệp con bé con quá đi mất

ho lanhuong: Thằng Tu ngủ một mình kìa bố

ho lanhuong: con đâu dám ngủ ngay

ho lanhuong: phải lanh quoanh

Nam Ha: Chẳng nhẽ không ăn không nghỉ?

ho lanhuong: Sợ lỡ con ngủ, nó điên nó bóp cổ con bé con thì sao?

Nam Ha: Con nằm kế bên canh chừng, có gì cho nó một đạp. Nhưng phải báo cho Chung biết...

ho lanhuong: Để con copy cái này đưa lên blog cho vui

ho lanhuong: Làm sao mà con dám nằm kế bên một thằng tâm thần?

ho lanhuong: Bố bẩu con tâm thần lun á?

Nam Ha: Yên tâm đi, con tâm thần hơn nó!


Nam Ha: Mệt không?

Nam Ha: Dậy rồi à!

ho lanhuong: Mệt quá bố ơi

ho lanhuong: Nó đập bể cái gương to trong nhà rồi

ho lanhuong: Cả cái cửa đi nữa

Nam Ha: Biết rồi. Còn tiếp màn hai.

ho lanhuong: Tìm được gia đình nó rồi

ho lanhuong: Trao trả rồi

ho lanhuong: có biên bản giao người hẳn hoi

Nam Ha: Sao nó phá thế?

ho lanhuong: Nó mở được cửa sau

Nam Ha: Chun than trời bằng bộng.

Nam Ha: Làm bát gì vừa nóng vừa chua vừa béo đi.

ho lanhuong: Nó phóng sang nhà bà già

ho lanhuong: Ôm con bé con ngất ngưởng

Nam Ha: Chết khiếp luôn.

ho lanhuong: Kêu nó về nó không về

ho lanhuong: Ông Chun phải ra lôi nó về

Nam Ha: Kịch bản phim kinh dị được.

ho lanhuong: Con bé con ướt đẫm nước mưa

ho lanhuong: Con bế con bé lau mình nước nóng

ho lanhuong: lấy quần áo thằng Bin thay cho con bé

ho lanhuong: Thế là nó nhào vào nó đấm con bùm bụp

ho lanhuong: Thằng bố nó ấy

ho lanhuong: Nó la lên bằng tiếng hàn là con là quỷ muốn bắt con nó

ho lanhuong: hết hồn

Nam Ha: Bất ngờ, phim Hàn.

ho lanhuong: Ông Chun nghe nó la và đấm con bùm bụp chạy vào

ho lanhuong: Kéo nó ra

ho lanhuong: Con bé khóc inh ỏi

ho lanhuong: Rồi sau đó con ra nấu cháo cơm cháy Hàn quốc cho nó và con bé ăn

Nam Ha: Còn đấm nữa thôi?

ho lanhuong: Ăn xong thì thằng anh vợ nó đến đón

ho lanhuong: không đấm nựahahahaha

ho lanhuong: Ui mệt chết

ho lanhuong: Ngủ được gần hai tiếng

Nam Ha: Hút chết luôn.

ho lanhuong: Gọi cho cha mẹ nó bên Hàn quốc

ho lanhuong: Cha mẹ nó bảo biết làm gì bây giờ

ho lanhuong: Khóc lóc um xùm

ho lanhuong: Bố chờ con tí nha

ho lanhuong: Uiiiiiiiiiiii

ho lanhuong: Oải wá bố ạ

Nam Ha: Đi massage cho nó bẻ giò. Cạo gió

ho lanhuong: Bây giờ phải đi dọn dẹp đây

ho lanhuong: Mọi thứ vỡ bể lung tung

Nam Ha: Tình hình con Thơm thế nào?

ho lanhuong: Chưa vào bố ạ

ho lanhuong: Mặc kệ đi bố ơi

Nam Ha: Con không có người đỡ thì vất quá.

ho lanhuong: Vâng

Nam Ha: Chun với Chít cũng vô tích sự luôn.

ho lanhuong: Nhưng mà sao con cứ thấy tội nghiệp con bé con vừa rồi

Nam Ha: Lạy trời cho nó lớn được thành người.

ho lanhuong: Thấy con bé quấn lấy thằng bác nó là yên tâm

ho lanhuong: Biết đúng là người thân

Nam Ha: Thế con vợ nó đâu?

ho lanhuong: Ở Bình thuận Hàm tân

ho lanhuong: khu phố 10

ho lanhuong: Con không hiểu tại sao mà bị tâm thần mà vẫn cưới được vợ

ho lanhuong: Nhà nước này lắm luật lắm cơ mà

ho lanhuong: Bố mẹ nó bảo là nó bị tâm thần từ nhỏ

ho lanhuong: Thế mà chúng nó có bầu đứa thứ 2 đấy bố

ho lanhuong: Chạy về VN để nạo thai vì nghèo quá

ho lanhuong: Nuôi không nổi

ho lanhuong: Nạo bên Hàn thì mắc và thủ tục rất khó


Đọc tiếp ...

Lôi lại chuyện anh Hàn tâm thần năm 2008/Jul/26 Đọc xong entry này, mời qua xem ảnh em bé con, cháu của gia đình này nha các bạn)

Entry for July 26, 2008 Đêm trắng!Jul 26, '08 4:07 AM
for everyone

Nam Ha appears to be offline and will receive your messages after signing in. You can also send a message to Nam Ha's mobile device.

Send an SMS Message (Ctrl+T)

Nam Ha: Hương online đấy à?

ho lanhuong: Bố

Nam Ha: Sao khuya thế?

ho lanhuong: Con đang chờ để đón một ông Hàn quốc lạc vợ

ho lanhuong: Công an PA18 gọi điện nhờ con giúp

Nam Ha: Bố thấy con mệt mỏi quá.

ho lanhuong: Con vợ người Việt

ho lanhuong: Vứt con cho nó rồi lạc mất nhau

ho lanhuong: Nó không có đồng xu dính túi

ho lanhuong: Tụi CA lụm nó ngoài công viên mưa ướt nhẹp

Nam Ha: Con đợi ở đâu?

ho lanhuong: đưa về đồn

ho lanhuong: Ở nhà ạ

ho lanhuong: Đêm nay nó ở đây

Nam Ha: Nó du lịch hay công chuyện?

ho lanhuong: Bi giờ CA đang đưa về đây

ho lanhuong: Nó về thăm quê vợ với nhau

ho lanhuong: Con 4 tuổi rét run

Nam Ha: Bố hiểu rồi.

ho lanhuong: Cả hai bố con đều không biết tiếng Việt

ho lanhuong: Không đồng xu dính túi

Nam Ha: Chết dễ không.

ho lanhuong: bây giờ con đón nó về ở tạm một đêm

Nam Ha: giải pháp tiếp?

ho lanhuong: Mai đưa lên hiệp hội Hàn kiều đi tìm vợ

ho lanhuong: hahahaha

ho lanhuong: Nghĩ tội nghịp

Nam Ha: Chắc phải cho nó ăn ngay.

ho lanhuong: Công an đang chở về đây

ho lanhuong: Con chuẩn bị cơm với trứng, mì Hàn quốc

ho lanhuong: và kim chi

Nam Ha: Con gửi cho bố mẩu chuyện ông Hồ không ngủ à?

ho lanhuong: Vâng

Nam Ha: Chun có nhà không?

ho lanhuong: Đám mạng nó gửi con gửi típ

ho lanhuong: Dạ có ạ

Nam Ha: Con vợ nó lạc hay chuồn?

ho lanhuong: không bít nữa bố ạ

Nam Ha: Bố đi thăm anh em về, bây giờ còn ngồi suy nghĩ.

ho lanhuong: Ông Chun nổi nóng bẩu mặc kệ nó

ho lanhuong: con bẩu hổng được

Nam Ha: i, thế sao được.

ho lanhuong: xa quê lạ nước giúp được gì nhau thì giúp

ho lanhuong: Tại nó ngu lắm bố ạ

ho lanhuong: Hỏi vợ ở đâu

ho lanhuong: nó bảo vợ nó ở HCM

Nam Ha: Trước mắt cho nó no nê ấm áp, một giấc ngù đỡ nhớ vợ.

ho lanhuong: quận nào nó bảo quận HCM

ho lanhuong: hahahaha

ho lanhuong: Cái chính là con nghe đứa bé rát và đói

ho lanhuong: nó không ăn được đồ VN

Nam Ha: Rơi vào tay con, bố con nó phê rồi.

ho lanhuong: CA mua bánh mì và cơm nhưng hai cha con nó ngồi dòm rồi lắc đầu

ho lanhuong: ăn không được

ho lanhuong: Tụi CA bó tay

ho lanhuong: Gọi lãnh sự thì không ai trực

ho lanhuong: cuối cùng nó bảo gọi bà Hương là chắc ăn

Nam Ha: A há, con là bà Tổng lãnh sự rùi.

ho lanhuong: Rồi nó gọi con

ho lanhuong: hahaha

Nam Ha: May nó chưa nhốt cổ bà nó lại...

ho lanhuong: Bà Phó chủ tịch Hàn kiều

ho lanhuong: hahahaha

ho lanhuong: Mắc cười quá bố ơi

Nam Ha: Cười đã đi.

Nam Ha: CA Quận nào đưa đén.

Nam Ha: Chắc nó đã đến? Con lo cho nó đi.

BUZZ!!!

ho lanhuong: Quận một bố ạ

Nam Ha: Bố đây!

ho lanhuong: Chưa đến

Nam Ha: Đến chưa?

ho lanhuong: từ đó lên đây cả tiếng ấy chứ

Nam Ha: Khéo không tìm được nhà?

ho lanhuong: Con vừa soạn quần áo

ho lanhuong: Có , con chỉ kỹ nhà rồi

Nam Ha: Lấy đâu trang phục trẻ con?

ho lanhuong: Cho bố thằng bé

ho lanhuong: nhưng thằng bé thì không có quần áo

Nam Ha: Bố nó thì dễ

ho lanhuong: Con Phương nó ngủ mất tiêu rồi mới khổ

ho lanhuong: Soạn hấp cơm nóng lên

ho lanhuong: Cá hộp Hàn quốc để sẵn

ho lanhuong: Mì gói Hàn quốc cũng để sẵn

Nam Ha: Cho ly rượu nữa chứ? Nó thế nào, chứ bố là phải có tí.

BUZZ!!!

ho lanhuong: Bố ơi

Nam Ha: Bố đây

ho lanhuong: Thằng này nó bị tâm thần bố ơi

ho lanhuong: Nó 48 tuổi

Nam Ha: Chết thật.

ho lanhuong: Con vợ nó sinh năm 86

ho lanhuong: Ở Bình thuận

ho lanhuong: Mà không hề có địa chỉ

Nam Ha: Sao con biết?

ho lanhuong: con đó nó chạy làng

ho lanhuong: Đọc trong tờ khai nhập cảnh

Nam Ha: Khốn nạn thật.

Nam Ha: Nó tâm thần hay bị chấn động?

ho lanhuong: Nó bị tâm thần hoang tưởng

ho lanhuong: Nó bảo nó phải chạy trốn

ho lanhuong: vì làng nó đòi giết nó

ho lanhuong: Nó kỳ lắm

ho lanhuong: Bố chờ con t1i

Nam Ha: Ngày mai con mài dao, bảo đảm thàng chả ù té ngay>

ho lanhuong: Nó lăn quay ra ngủ

Nam Ha: Con nó thế nào?

ho lanhuong: nó bỏ con bé con ba tuổi đang khóc ngằn ngặt

ho lanhuong: Con mới đút cho con bé ăn được mấy muỗng cơm

ho lanhuong: Uống được tí sữa

Nam Ha: Cẩn thận lớ xớ chó đợp thằng cha thì oan gia.

ho lanhuong: Con nhốt hết chó òi

ho lanhuong: Con bé xinh lắm

ho lanhuong: mà không nói được tiếng Hàn

Nam Ha: Khổ quá.

Nam Ha: Thế nó nói tiếng Anh à?

ho lanhuong: Không nói được tiếng gì cả

ho lanhuong: Con nói tiếng Việt, con bé không hiểu

Nam Ha: Nghe được không?

ho lanhuong: Ông Chun nói tiếng Hàn nó cũng không hiểu

ho lanhuong: Còn thằng cha thì rõ ràng là tâm thần phân liệt

ho lanhuong: Con bé đang khóc gọi mẹ

ho lanhuong: khổ quá đi

ho lanhuong: nghe xót cả bụng

Nam Ha: Con hết đêm rồi.

ho lanhuong: Con mẹ khốn nạn

ho lanhuong: Vâng thì định trước là đêm nay thức trắmg mà

Nam Ha: Còn miếng gì cho bố miếng đói òi.

ho lanhuong: Sau khi CA đưa nó lên đây là con xác định ngay

ho lanhuong: Có cá Hộp mì gói

ho lanhuong: Kim chi nè bố

ho lanhuong: Con chiếu webcam cho bố ăn dòm nhá

ho lanhuong: hahahaha

Nam Ha: Chiếu lên, nước miếng tuôn thành vòi.

Nam Ha: Mai, chờ bình phẩm của mẹ con. Ha ha!

ho lanhuong: hahaha

ho lanhuong: điên ùi bố ui

Nam Ha: Con bé đỡ chưa?

Nam Ha: Có khi phải dùng đến Xéduxel

ho lanhuong: Con bé ngủ rồi

ho lanhuong: Nó sốt

ho lanhuong: Chúng nó lạc nhau bố ạ

Nam Ha: Ngâm nước, viêm họng, viêm phổi, dễ lắm.

ho lanhuong: Con kiểm tra hộ chiuế òi

ho lanhuong: Con bé này đem con về VN ba lần rồi

ho lanhuong: Và thằng này cũng sang đây được hai lần

ho lanhuong: Nó dầm nước con bé suốt chiều nay

ho lanhuong: bi h phải chờ sáng con mới sang xin quần áo thằng Bin cho nó mặc

ho lanhuong: Con lau láy cho nó sạch sẽ òi

ho lanhuong: Tội nghiệp

ho lanhuong: con bé sinh cuối năm 20005

Nam Ha: Ối!

ho lanhuong: Còn mẹ nó nhỏ hơn thằng Cường

ho lanhuong: Tí nữa chờ nó ngủ say con vào đặt thuốc hậu môn giảm sốt cho con bé

ho lanhuong: Nó sốt mặt đỏ gay

ho lanhuong: Tội quá bố ơi

ho lanhuong: Làm sao tìm ra con mẹ nó bây giờ trời

Nam Ha: Việc đó thì trả lại cho CA

Nam Ha: Đủ cả 2 hhộ chiếu chứ?

ho lanhuong: Tụi CA nó ngán nó tuồn qua cho con

ho lanhuong: Cả hai bố ạ

ho lanhuong: Mai ra phi trường kiểm tra sổ nhập khẩu

Nam Ha: Trước tiên là giúp 2 bố con thằng này, còn việc hính vẫn là do CA phải làm.

ho lanhuong: Vâng

ho lanhuong: Nó cứ thấy công an hỏi là nó bỏ chạy

ho lanhuong: té trầy trụa hết bố ơi

ho lanhuong: Thằng cha ấy

ho lanhuong: Nó sinh năm 61

Nam Ha: Đúng là sa cơ lỡ bước, hết nói hay.

ho lanhuong: Trời ơi không thể hiểu nổi

ho lanhuong: Con nhận nó đúng hay sai bố?

ho lanhuong: Chun cằn nhằn con

ho lanhuong: Lúc nào cũng bao đồng làm ổng mất ngủ

Nam Ha: Nó cằn nhằn phần thương con vất vả. Nhưng thôi, có phải ngày nào, tháng nào, năm nào cũng vậy đâu?

ho lanhuong: Con suy nghĩ nếu con xa quê hương mà thế thì sao

Nam Ha: Con đúng rồi.

ho lanhuong: Chỉ thế thôi con nghĩ con làm đúng với lương tâm mình

Nam Ha: Con vào cái LG Blog, bố có phóng sự về chuyến đi hôm nay.

ho lanhuong: Bố hôm nay ngủ muộn chát với con nhá

ho lanhuong: Vậy hả

ho lanhuong: Mai bố ngủ bù

ho lanhuong: Đêm nay bố không ngủ

Nam Ha: Lần đầu tiên đấy con ạ. Con là cái giống hay ngủ sớm. Bố ngược lại.

ho lanhuong: Vì rượu uống chưa đủ

Nam Ha: Bố vừa uống nước chanh

ho lanhuong: Giá rượu tăng rào rào

ho lanhuong: Bố ôm quả đu đủ

ho lanhuong: Ngồi than thử u ủ

Nam Ha: Lại thơ con nhái rồi.

ho lanhuong: hahahaha

ho lanhuong: Phá bố hết bùn ngủ

ho lanhuong: Con làm thơ đu đủ

ho lanhuong: ngày mai bố ngủ bù

ho lanhuong: hahahaha

ho lanhuong: Thấy và bùn bố ạ

ho lanhuong: ảnh thê lương quá

ho lanhuong: vì ai?

ho lanhuong: Dân tộc hay Đảng

Nam Ha: Cái đáng buồn là cứ tưởng vì dân tộc.

Nam Ha: Bố làm lại cái theme, đồng bóng không?

ho lanhuong: Có

ho lanhuong: Bố cái thằng đó nó ngáy ầm ầm

ho lanhuong: Con bé con bớt sốt

Nam Ha: Hoan hô

ho lanhuong: Ôi tội nghiệp con bé con quá đi mất

ho lanhuong: Thằng Tu ngủ một mình kìa bố

ho lanhuong: con đâu dám ngủ ngay

ho lanhuong: phải lanh quoanh

Nam Ha: Chẳng nhẽ không ăn không nghỉ?

ho lanhuong: Sợ lỡ con ngủ, nó điên nó bóp cổ con bé con thì sao?

Nam Ha: Con nằm kế bên canh chừng, có gì cho nó một đạp. Nhưng phải báo cho Chung biết...

ho lanhuong: Để con copy cái này đưa lên blog cho vui

ho lanhuong: Làm sao mà con dám nằm kế bên một thằng tâm thần?

ho lanhuong: Bố bẩu con tâm thần lun á?

Nam Ha: Yên tâm đi, con tâm thần hơn nó!


Nam Ha: Mệt không?

Nam Ha: Dậy rồi à!

ho lanhuong: Mệt quá bố ơi

ho lanhuong: Nó đập bể cái gương to trong nhà rồi

ho lanhuong: Cả cái cửa đi nữa

Nam Ha: Biết rồi. Còn tiếp màn hai.

ho lanhuong: Tìm được gia đình nó rồi

ho lanhuong: Trao trả rồi

ho lanhuong: có biên bản giao người hẳn hoi

Nam Ha: Sao nó phá thế?

ho lanhuong: Nó mở được cửa sau

Nam Ha: Chun than trời bằng bộng.

Nam Ha: Làm bát gì vừa nóng vừa chua vừa béo đi.

ho lanhuong: Nó phóng sang nhà bà già

ho lanhuong: Ôm con bé con ngất ngưởng

Nam Ha: Chết khiếp luôn.

ho lanhuong: Kêu nó về nó không về

ho lanhuong: Ông Chun phải ra lôi nó về

Nam Ha: Kịch bản phim kinh dị được.

ho lanhuong: Con bé con ướt đẫm nước mưa

ho lanhuong: Con bế con bé lau mình nước nóng

ho lanhuong: lấy quần áo thằng Bin thay cho con bé

ho lanhuong: Thế là nó nhào vào nó đấm con bùm bụp

ho lanhuong: Thằng bố nó ấy

ho lanhuong: Nó la lên bằng tiếng hàn là con là quỷ muốn bắt con nó

ho lanhuong: hết hồn

Nam Ha: Bất ngờ, phim Hàn.

ho lanhuong: Ông Chun nghe nó la và đấm con bùm bụp chạy vào

ho lanhuong: Kéo nó ra

ho lanhuong: Con bé khóc inh ỏi

ho lanhuong: Rồi sau đó con ra nấu cháo cơm cháy Hàn quốc cho nó và con bé ăn

Nam Ha: Còn đấm nữa thôi?

ho lanhuong: Ăn xong thì thằng anh vợ nó đến đón

ho lanhuong: không đấm nựahahahaha

ho lanhuong: Ui mệt chết

ho lanhuong: Ngủ được gần hai tiếng

Nam Ha: Hút chết luôn.

ho lanhuong: Gọi cho cha mẹ nó bên Hàn quốc

ho lanhuong: Cha mẹ nó bảo biết làm gì bây giờ

ho lanhuong: Khóc lóc um xùm

ho lanhuong: Bố chờ con tí nha

ho lanhuong: Uiiiiiiiiiiii

ho lanhuong: Oải wá bố ạ

Nam Ha: Đi massage cho nó bẻ giò. Cạo gió

ho lanhuong: Bây giờ phải đi dọn dẹp đây

ho lanhuong: Mọi thứ vỡ bể lung tung

Nam Ha: Tình hình con Thơm thế nào?

ho lanhuong: Chưa vào bố ạ

ho lanhuong: Mặc kệ đi bố ơi

Nam Ha: Con không có người đỡ thì vất quá.

ho lanhuong: Vâng

Nam Ha: Chun với Chít cũng vô tích sự luôn.

ho lanhuong: Nhưng mà sao con cứ thấy tội nghiệp con bé con vừa rồi

Nam Ha: Lạy trời cho nó lớn được thành người.

ho lanhuong: Thấy con bé quấn lấy thằng bác nó là yên tâm

ho lanhuong: Biết đúng là người thân

Nam Ha: Thế con vợ nó đâu?

ho lanhuong: Ở Bình thuận Hàm tân

ho lanhuong: khu phố 10

ho lanhuong: Con không hiểu tại sao mà bị tâm thần mà vẫn cưới được vợ

ho lanhuong: Nhà nước này lắm luật lắm cơ mà

ho lanhuong: Bố mẹ nó bảo là nó bị tâm thần từ nhỏ

ho lanhuong: Thế mà chúng nó có bầu đứa thứ 2 đấy bố

ho lanhuong: Chạy về VN để nạo thai vì nghèo quá

ho lanhuong: Nuôi không nổi

ho lanhuong: Nạo bên Hàn thì mắc và thủ tục rất khó


Đọc tiếp ...

em bé lai Việt - Hàn, chuyện khó quên




Một người chồng tâm thần Hàn quốc lấy vợ Việt nam- Ngày về thăm quê, chồng bị lên cơn tâm thần, công an bắt- không làm gì được- xe còi hụ chở hai bố con lên nhà mình nhờ mình trông dùm. Chuyện qua hai , ba năm rồi- Cô con gái kế cũng lấy chồng Hàn, hôm nay trước khi bay về Hàn, cả đại gia đình về thăm mình- đứa bé lai Việt Hàn này mới 6 tháng- cô ấy sống ổn. Còn cô chị vẫn khổ vì chồng dở tỉnh dở điên. Họ không quên mình...tình người vẫn còn chút ấm áp.
Đọc tiếp ...