Thứ Hai, 30 tháng 3, 2009

Entry for March 30, 2009 Wánh nhau - tay bo - chưa tới bến!

Hơn một giờ, nhận tin nhắn " Lão xyz đến văn phòng" Bay lên thật lẹ, đối mặt cho ra ngô ra khoai!
Nó là khách hàng, còn nợ hơn tám ngàn, hứa 20/1 nó trả tiền, nhưng nó trốn biến! Nó còn đi nói xấu mình lung tung- thằng này người Korea.
Đến nơi, dăm ba câu, nó chửi mình con địt mẹ, con tồi tệ...bla bla bla.....Lão nhà mình mặt mày cố nén cơn giận nhìn như con bò đực. Cáu đéo chịu được, mình chửi thằng chó! Mày muốn gì? Nó chửi mình con đĩ, tống tiền, mẹ sư nó, hợp dồng còn sờ sờ, công việc đã làm xong, tiền thì đéo muốn trả lại muốn lấy hồ sơ để chuồn luôn á! Đĩ mẹ mày! Nó túm cổ áo lão nhà tớ! Lão nhà tớ chỉ nhẹ nhàng bảo nó bỏ tay ra! Tớ thì không, hét một tiếng "thằng chó!" Cái ly nước bay vù đập vào đầu nó bay ngược ra rơi xuống thảm! Ly tốt! Mới mua- không vỡ.
Trong chớp mắt, hai cú đấm liên hoàn từ tay tớ bay ra đập giữa mặt nó. Một lũ người Hàn-Trung đi theo nó ngồi lõ mắt ra không kịp phản ứng! bốn thằng hai con!
Mày dám động vào chồng bà mày à! Lão nhà tớ kịp giữ tay tớ không để quả đấm thứ ba bay ra nữa. Thằng chó vội vàng lủi ra cửa! Tớ vùng ra lao theo, tính wánh nữa, đám lính hét inh ỏi " chị ơi thôi thôi thôi!!!!" tớ kìm hết cả người cứng lại- cơn giận đang phát tiết bị chặn lại làm cả người tớ run lên bừng bực! Địt mẹ mày dám bảo mẹ mày đĩ á! Bà mẹ chúng mày sang mua gái Việt nào tao đéo biết- nhưng đụng bà thì bà cho mày biết đờn bà Việt nam đéo chịu nhục đâu con! Bà đánh mày dập mặt thế bà mày chưa thoả đâu!Mày chờ đó, tao cho mày ra toà, cho biết đá biết vàng! Tưởng dắt người hù mẹ mày à! Mẹ mày chưa đánh cho dập dái, tiệt đường đụ là phước bảy mươi đời mày đó con ! địt mẹ mày- làm xấu hổ cho người Hàn tử tế!
Đọc tiếp ...

Entry for March 30, 2009 Wánh nhau - tay bo - chưa tới bến!

Hơn một giờ, nhận tin nhắn " Lão xyz đến văn phòng" Bay lên thật lẹ, đối mặt cho ra ngô ra khoai!
Nó là khách hàng, còn nợ hơn tám ngàn, hứa 20/1 nó trả tiền, nhưng nó trốn biến! Nó còn đi nói xấu mình lung tung- thằng này người Korea.
Đến nơi, dăm ba câu, nó chửi mình con địt mẹ, con tồi tệ...bla bla bla.....Lão nhà mình mặt mày cố nén cơn giận nhìn như con bò đực. Cáu đéo chịu được, mình chửi thằng chó! Mày muốn gì? Nó chửi mình con đĩ, tống tiền, mẹ sư nó, hợp dồng còn sờ sờ, công việc đã làm xong, tiền thì đéo muốn trả lại muốn lấy hồ sơ để chuồn luôn á! Đĩ mẹ mày! Nó túm cổ áo lão nhà tớ! Lão nhà tớ chỉ nhẹ nhàng bảo nó bỏ tay ra! Tớ thì không, hét một tiếng "thằng chó!" Cái ly nước bay vù đập vào đầu nó bay ngược ra rơi xuống thảm! Ly tốt! Mới mua- không vỡ.
Trong chớp mắt, hai cú đấm liên hoàn từ tay tớ bay ra đập giữa mặt nó. Một lũ người Hàn-Trung đi theo nó ngồi lõ mắt ra không kịp phản ứng! bốn thằng hai con!
Mày dám động vào chồng bà mày à! Lão nhà tớ kịp giữ tay tớ không để quả đấm thứ ba bay ra nữa. Thằng chó vội vàng lủi ra cửa! Tớ vùng ra lao theo, tính wánh nữa, đám lính hét inh ỏi " chị ơi thôi thôi thôi!!!!" tớ kìm hết cả người cứng lại- cơn giận đang phát tiết bị chặn lại làm cả người tớ run lên bừng bực! Địt mẹ mày dám bảo mẹ mày đĩ á! Bà mẹ chúng mày sang mua gái Việt nào tao đéo biết- nhưng đụng bà thì bà cho mày biết đờn bà Việt nam đéo chịu nhục đâu con! Bà đánh mày dập mặt thế bà mày chưa thoả đâu!Mày chờ đó, tao cho mày ra toà, cho biết đá biết vàng! Tưởng dắt người hù mẹ mày à! Mẹ mày chưa đánh cho dập dái, tiệt đường đụ là phước bảy mươi đời mày đó con ! địt mẹ mày- làm xấu hổ cho người Hàn tử tế!
Đọc tiếp ...

Wánh nhau- chưa tới bến- chưa đã!

Hơn một giờ, nhận tin nhắn " Lão xyz đến văn phòng" Bay lên thật lẹ, đối mặt cho ra ngô ra khoai!
Nó là khách hàng, còn nợ hơn tám ngàn, hứa 20/1 nó trả tiền, nhưng nó trốn biến! Nó còn đi nói xấu mình lung tung- thằng này người
Korea.
Đến nơi, dăm ba câu, nó chửi mình con địt mẹ, con tồi tệ...bla bla bla.....Lão nhà mình mặt mày cố nén cơn giận nhìn như con bò đực. Cáu đéo chịu được, mình chửi thằng chó! Mày muốn gì? Nó chửi mình con đĩ, tống tiền, mẹ sư nó, hợp dồng còn sờ sờ, công việc đã làm xong, tiền thì đéo muốn trả lại muốn lấy hồ sơ để chuồn luôn á! Đĩ mẹ mày! Nó túm cổ áo lão nhà tớ! Lão nhà tớ chỉ nhẹ nhàng bảo nó bỏ tay ra! Tớ thì không, hét một tiếng "thằng chó!" Cái ly nước bay vù đập vào đầu nó bay ngược ra rơi xuống thảm! Ly tốt! Mới mua- không vỡ.
Trong chớp mắt, hai cú đấm liên hoàn từ tay tớ bay ra đập giữa mặt nó. Một lũ người Hàn-Trung đi theo nó ngồi lõ mắt ra không kịp phản ứng! bốn thằng hai con!
Mày dám động vào chồng bà mày à! Lão nhà tớ kịp giữ tay tớ không để quả đấm thứ ba bay ra nữa. Thằng chó vội vàng lủi ra cửa! Tớ vùng ra lao theo, tính wánh nữa, đám lính hét inh ỏi " chị ơi thôi thôi thôi!!!!" tớ kìm hết cả người cứng lại- cơn giận đang phát tiết bị chặn lại làm cả người tớ run lên bừng bực! Địt mẹ mày dám bảo mẹ mày đĩ á! Bà mẹ chúng mày sang mua gái Việt nào tao đéo biết- nhưng đụng bà thì bà cho mày biết đờn bà Việt nam đéo chịu nhục đâu con! Bà đánh mày dập mặt thế  bà mày chưa thoả đâu!Mày chờ đó, tao cho mày ra toà, cho biết đá biết vàng! Tưởng dắt người hù mẹ mày à! Mẹ mày chưa đánh cho dập dái, tiệt đường đụ là phước bảy mươi đời mày đó con ! địt mẹ mày- làm xấu hổ cho người Hàn tử tế!

Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2009

Entry for March 29, 2009 Ngày Trái đất- cúp nguyên ngày nay!


Giờ Trái đất!

Hôm nay đọc báo, gần mấy trăm trang đều đăng tin nóng hổi, nơi nơi tắt điện thắp nến để hưởng ứng giờ trái đất. Hình chụp cực hoành tráng ở Sài gòn cũng như Hà nội.

Thật ra cái vụ này chính phủ lẫn ban tổ chức của Việt nam đang quên đi mất rằng cứ tới mùa khô hay bất kỳ lúc nào, nếu ông NHà đèn Việt nam sướng lên là cắt tuốt. Mà đã cắt thì phải gọi là Ngày Trái đất, Tháng trái đất mới đúng. Đêm qua, mình tắt hết đèn chính, chỉ để cái ti vi ọ ẹ nói chuyện một mình, chứ đốt đèn cầy thì không khí lại chả ô nhiễm gấp mấy lần đốt điện. Sáng nay thì ông Nhà đèn Hóc Môn cho nhà mình Ngày Trái đất luôn! Mẹ bố khỉ, nó nóng chảy mỡ, chảy nhớt, mồ hôi chua rinh rích, tắm mấy lượt cũng vẫn nóng như thường.

Bà con làm như ngày hội, chạy xe tụ tập bát nháo, thế thì không biết tiết kiệm cái quái gì nhỉ? Năng lượng không tiêu hao bằng điện thì tiêu hao bằng xăng dầu, tiêu hao bằng nến đuốc…. gấp mấy lần tiêu hao bằng điện. Ô nhiễm càng kềnh càng nặng nề hơn là cứ kệ cha nó, dân việt nam quen bị cúp điện cưỡng bức từ nào tới giờ! Bày đặt chi thế không hiểu nổi.

Chưa kể 9 tháng 10 ngày sau, bao nhiêu đứa nhỏ ra đời từ cái giờ hưởng ứng này nữa chứ.

Cứ lớt phớt bề mặt cho oai với thiên hạ nhưng lại không hề biết chính mình thiếu văn hoá , thiếu giáo dục đến thế nào.

Ngẫm thân phận mình thấy nhục! Nhục vì không còn cái lòng tự tôn dân tộc, nhục vì cái gốc giáo dục đã thối mất. Nhục vì chỉ biết đi bợ đít thiên hạ mà không biết tự mình phải cải thiện để đứng lên bằng chính thực lực của mình. Nhục vì những nụ cười quốc tế chế diễu nhằm vào chính dân tộc mình. Bao giờ trở mình để có thể tự hào rằng đó là chính mình?

Ngày trái đất, giờ trái đất, những ngôn từ hào nhoáng chỉ khiến thêm trĩu nặng trong lòng.

Sự giáo dục khốn nạn để ngay hậu quả lên chính mình, ngay giờ phút này chứ chẳng cần chờ đợi nữa. Chúng ta đang gánh chịu!

Đọc tiếp ...

hospital

Đọc tiếp ...

Ngày trái đất- cúp nguyên ngày nhá!

Giờ Trái đất!

Hôm nay đọc báo, gần mấy trăm trang đều đăng tin nóng hổi, nơi nơi tắt điện thắp nến để hưởng ứng giờ trái đất. Hình chụp cực hoành tráng ở Sài gòn cũng như Hà nội.

Thật ra cái vụ này chính phủ lẫn ban tổ chức của Việt nam đang quên đi mất rằng cứ tới mùa khô hay bất kỳ lúc nào, nếu ông NHà đèn Việt nam sướng lên là cắt tuốt. Mà đã cắt thì phải gọi là Ngày Trái đất, Tháng trái đất mới đúng. Đêm qua, mình tắt hết đèn chính, chỉ để cái ti vi ọ ẹ nói chuyện một mình, chứ đốt đèn cầy thì không khí lại chả ô nhiễm gấp mấy lần đốt điện. Sáng nay thì ông Nhà đèn Hóc Môn cho nhà mình Ngày Trái đất luôn! Mẹ bố khỉ, nó nóng chảy mỡ, chảy nhớt, mồ hôi chua rinh rích, tắm mấy lượt cũng vẫn nóng như thường.

Bà con làm như ngày hội, chạy xe tụ tập bát nháo, thế thì không biết tiết kiệm cái quái gì nhỉ? Năng lượng không tiêu hao bằng điện thì tiêu hao bằng xăng dầu, tiêu hao bằng nến đuốc…. gấp mấy lần tiêu hao bằng điện. Ô nhiễm càng kềnh càng nặng nề hơn là cứ kệ cha nó, dân việt nam quen bị cúp điện cưỡng bức từ nào tới giờ! Bày đặt chi thế không hiểu nổi.

Chưa kể 9 tháng 10 ngày sau, bao nhiêu đứa nhỏ ra đời từ cái giờ hưởng ứng này nữa chứ.

Cứ lớt phớt bề mặt cho oai với thiên hạ nhưng lại không hề biết chính mình thiếu văn hoá , thiếu giáo dục đến thế nào.

Ngẫm thân phận mình thấy nhục! Nhục vì không còn cái lòng tự tôn dân tộc, nhục vì cái gốc giáo dục đã thối mất. Nhục vì chỉ biết đi bợ đít thiên hạ mà không biết tự mình phải cải thiện để đứng lên bằng chính thực lực của mình. Nhục vì những nụ cười quốc tế chế diễu nhằm vào chính dân tộc mình. Bao giờ trở mình để có thể tự hào rằng đó là chính mình?

Ngày trái đất, giờ trái đất, những ngôn từ hào nhoáng chỉ khiến thêm trĩu nặng trong lòng.

Sự giáo dục khốn nạn để ngay hậu quả lên chính mình, ngay giờ phút này chứ chẳng cần chờ đợi nữa. Chúng ta đang gánh chịu!

 


Attachment: emerald 2.jpg
Đọc tiếp ...

Nghĩ về con

Entry for February 16, 2009 Đêm nghĩ về con gái yêu.
Entry for February 16, 2009 Đêm nghĩ về con gái yêu. magnify

Gửi con gái của mẹ,

Năm nay con vừa 25 tuổi, bằng tuổi con mẹ đã làm dâu, sinh con , làm mẹ. Lúc ấy tuổi mẹ còn quá trẻ mà đã vướng vào vòng kim cô của chồng con và gia đình chồng. Mẹ mất hết tuổi xuân, tuổi 18, 19 mẹ đã bỏ cuộc chơi, bỏ hết bao mơ ước cuộc đời để bước chân vào cuộc đời của người đàn bà. Trái tim mẹ ngày xưa cũng đã từng thổn thức, đẫm nước mắt vì phải bỏ lại sau lưng những người tình học trò, để về nhà người ta làm vợ, làm tôi tớ.

Và những ngày tháng ấy thật buồn thảm, mẹ không có quyền có bạn, không được phép đi chơi, không được phép ăn diện, mẹ chỉ có biết làm và học.

Trong thời gian ấy mẹ cũng đã xao lòng với một người bạn học khoa khác. Mẹ thật sự rung động, chứ không lờ lững như đối với ba của con. Nhưng cái quan niệm khắc nghiệt của thời ấy đã giết chết trái tim mẹ, khiến mẹ không đủ can đảm để tìm con đường chạy trốn.Chỉ biết ngậm ngùi quay về kiếp dâu con, tôi đòi. Với một trái tim ứa máu mà cho đến bây giờ mỗi khi nhớ lại, tim mẹ vẫn còn ứa máu xót xa. Chú ấy cũng vẫn còn yêu mẹ cho tới giờ…

Hôm nay chợt nghe con hát bài “Hoang mang” ở trên mạng mẹ thấy trái tim mẹ như ngừng đập…hoá ra con gái mẹ cũng đã yêu và đã đau đớn hoang mang thế nào. Mẹ nghe mà rơi nước mắt. Mẹ cứ ngỡ con gái mẹ cứng rắn, không phải buồn bã vì yêu, thế mà….Cuộc đời là thế, đàn ông là thế con gái mẹ ạ. Đó chính là lý do tại sao mẹ cứ theo sát con như cái bóng, mẹ sợ con đau khổ, sợ con bị tổn thương mà không có ai kề bên con để bảo vệ con. Thế nhưng mẹ lại không hiểu rõ về con. Mẹ xin lỗi con gái yêu của mẹ nhé. Mẹ quá yêu con mà mẹ trở nên chuyên chế với con, bảo vệ con quá mà đâm trở thành độc tài trong cái nhìn của con về mẹ. Nhưng con ơi, ngày xưa lúc mẹ tan nát trái tim với mối tình ngang trái, mẹ có một mình, mẹ chẳng có thể tựa vào ai để mà đứng dậy, mẹ như tàn lụi, như ngọn đèn hiu hắt. Vì thế mẹ cứ nghĩ mẹ kề bên con mãi mãi sẽ là điều tốt lành cho con. Có chăng những hành động của mẹ với con cũng chỉ là những kinh nghiệm cuộc đời mà mẹ đã từng đi qua và mẹ đoán trước, mẹ ngăn chặn….càng ít tổn thương xảy ra với con càng tốt- mẹ nghĩ thế. Mẹ rất mong mẹ con mình hiểu nhau hơn nữa.

Một lần mẹ đọc trộm cuốn nhật ký của con, nó cũng đẫm nước mắt như ngày mẹ đi lấy chồng. Mẹ xót xa biết bao nhiêu. Con có biết mẹ yêu con hơn cả mạng sống của mẹ không hở con? Cầu trời cho con hiểu lòng mẹ.

Nhưng may mắn, con gái của mẹ sống thực tế hơn mẹ và không chịu đi lấy chồng.Mẹ cũng mừng con ạ. Ở với mẹ tự do ngày nào, sướng ngày nào tốt ngày đó. Để đừng có lời ru buồn mênh mang khi con còn trẻ quá.

Mẹ yêu con.

Đọc tiếp ...